• Phước cho những người trọn vẹn trong đường lối mình,đi theo luật pháp của Đức Giê-hô-va.Phước cho những người gìn giữ chứng cớ Ngài.Và hết lòng tìm kiếm Ngài. (Thi Thiên 119:1-2)

HỘI ĐỒNG BỒI LINH

CÓ PHẢI NGƯỜI NGHÈO MỚI THIÊNG LIÊNG? - BILL BRIGHT

Tình trạng tài chính của một người không nhất thiết phản ánh tình trạng thuộc linh của người đó. Sứ đồ Phao-lô là một ví dụ. Ông nói: “Tôi biết chịu nghèo hèn, cũng biết được dư dật” (Phi-líp 4:12). Trong cuộc đời của mình, Phao-lô kinh nghiệm cả sự nghèo hèn lẫn sự giàu có. Ông biết chịu đói và chịu thiếu thốn có ý nghĩa gì. Ông cũng vui hưởng phước lành của sự dư dật. Qua mọi điều đó, vị sứ đồ viết: “Tôi đã biết bí quyết thỏa lòng trong mọi tình huống” (Phi-líp 4:12). Đây là bí quyết cho tình trạng thuộc linh. Một người nghèo không cam kết cho Đức Chúa Giê-xu có thể mắc tội có những động cơ sai lầm và những thái độ phi Kinh Thánh y như người giàu. Đức hạnh không nội tại trong việc giàu hay nghèo. Cuộc sống chúng ta không bao gồm trong việc dư dật_hay thiếu thốn__những điều chúng ta sở hữu (Lu-ca 12:15). Đức Chúa Trời muốn rằng chúng ta có đủ nguồn tài nguyên để đáp ứng các nhu cầu của mình và để thực hiện ý chỉ của Ngài. Quân bình là bí quyết.

Lời Đức Chúa Trời viết: “Chớ cho tôi nghèo khổ, hoặc sự giàu sang; hãy nuôi tôi đủ vật thực cần dùng, e khi no đủ, tôi từ chối Chúa, mà rằng: Đức Giê-hô-va là ai? Và lại kẻ e tôi bị nghèo khổ, ăn trộm cắp, và làm ô danh của Đức Chúa Trời tôi chăng” (Châm Ngôn 30:8,9).

Những quan niệm sai lầm nầy đã dẫn dắt nhiều Cơ Đốc Nhân thành thật đến chỗ chịu những thiếu thốn không cần thiết, khiến cho đến cuối cùng họ không thể giúp đẩy mạnh sự nghiệp của Đấng Christ.

Dầu thái quá như thế, sự giàu có nầy không thể bảo đảm được hạnh phúc. Sự giàu có trần gian không bao giờ thỏa mãn đầy trọn được tấm lòng. Thay vào đó hạnh phúc bắt nguồn từ một mối liên hệ sống động với Đức Chúa Trời. Tôi đã khám phá được rằng những cá nhân có thu nhập khiêm tốn biết yêu mến Đức Chúa Trời thường kinh nghiệm được sự thỏa lòng nhất.

Sự giàu có thật sự theo mình trong sự hiểu biết về Đấng Christ và về sự cứu rỗi kỳ diệu của Ngài, và trong sự tùy thuộc của chúng ta vào Ngài về những sự giàu có vĩnh cửu mà Ngài ban cho mọi người tin và phó thác mình cho Ngài.

Một người bạn giàu có sống gần biên giới Mỹ-Mê-tây-cơ chia sẻ một câu chuyện làm ấm lòng. Mỗi tuần một lần ông đi sang Mê-tây-cơ để làm việc với những người nghèo. Tại đó ông làm việc với một phụ nữ là một trong những người tin kính sáng chói nhất ông từng gặp. Bà sống trong một túp lều nhỏ có nền đất. Tài sản của bà chẳng có hơn là một cái ấm đun nước, một con dao, nĩa và muỗng, và một bộ đồ để thay. Bà chẳng bao giờ có đồ ăn để dành trước một bộ đồ để thay. Bà chẳng bao giờ có đồ ăn để dành trước một ngày cho nhu cầu của mình. Giống như con cái Y-sơ-ra-ên trong đồng vắng, bà nhận “mana” mỗi ngày. Tuy vậy lúc nào bà cũng vui mừng và ngợi khen Chúa về sự nhơn từ của Ngài dành cho bà.

Người bạn tôi nhận xét: “Tôi là một doanh nhân thành công, với tài sản đáng kể sống trong một căn nhà sang trọng và đẹp đẽ. Nhưng rõ ràng bà ta hạnh phúc hơn tôi bởi vì bà biết tùy thuộc vào Chúa về mọi thứ.”

Trải qua các thời đại Satan đã âm mưu bóp méo, bắt làm nô lệ và phá hủy. Khi Đức Chúa Trời phán: “Hãy yêu thương” thì Satan nói: “Hãy ganh ghét”. Khi Chúa chúng ta phán: “Hãy có đứ tin” thì Satan nói: “Thấy mới là tin”. Khi Đức Chúa Giê-xu phán: “Hãy ban cho” thì Satan nói: “Hãy nhận”. Khi mô tả chính Ngài là Đấng Chăn Chiên Hiền Lành, Đức Chúa Giê-xu nói rõ cuộc xung đột nầy.

Kẻ trộm chỉ đến để cướp giết và hủy diệt. Còn Ta đã đến hầu cho chiên được sự sống và được sự sống dư dật (Giăng 10:10).

Chiến thuật của ma quỉ nhằm lôi kéo Cơ Đốc Nhân vào ách nô lệ tài chính thật rất khác nhau và quỉ quyệt. Kích thích các giác quan của chúng ta, nó nhấn mạnh đến việc nhận thay vì cho, nuôi dưỡng sự tham muốn hơn là sự thõa lòng, đề bạt sự tham lam hơn là nhu cầu, và thay thế sự sợ hãi vào chỗ của đức tin.

Đức Chúa Trời dự định những ơn phước vật chất để giúp chúng ta phục vụ Ngài tự do hơn và đầy trọn hơn. Satan biết bí quyết cho những ơn phước nầy là sự dâng hiến. Nó nhắm vào việc ngăn trở chúng ta khỏi điều đó, và bởi vậy vô hiệu hóa chúng ta trong sự phục vụ Chúa.

Tôi khích lệ bạn vâng theo lời Chúa, chứng tỏ chính mình là một quản gia trung thành xứng đáng với sự phó thác của Ngài. Hãy nhạy cảm với tiếng nói của Ngài, và hãy sẵn sàng đi theo Ngài bất cứ nơi nào Ngài dẫn đi. Hãy vui hưởng cuộc sống phiêu lưu của đức tin__một “đức tin sẽ không co lại, dầu bị áp lực bởi mọi kẻ thù, một đức tin chiếu sáng hơn và rõ ràng hơn khi bão tố gầm thét bên ngoài; khi nguy hiểm không biết sợ hãi, và trong tối tăm không cảm thấy nghi ngờ”.

 

Bill Bright