• Nguyền xin ân điển của Đức Chúa Jêsus Christ, Chúa chúng ta, ở với anh em (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:28)

HỘI ĐỒNG BỒI LINH

Có Ai Quan Tâm Không? -Vòng Cầu Nguyện

“Thưa bác Loren”, John nói: “Chúa đang phán cùng với con…Có lẽ sứ điệp này dành cho tất cả mọi người trong hội truyền giáo Thanh Niên Với Sứ Mạng.”
Tôi liền để ý đến những điều em sắp nói. Anh bạn trẻ này được sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu kinh nghiệm lắng nghe lời Chúa phán. John nói với tôi về một bài báo trong tạp chí Thời Ðại mà mình vừa mới đọc. Bài báo ấy nói về những thuyền nhân đang rời khỏi Việt Nam.
“Những thuyền nhân này phải trả những giá rất cao để được xuống những chiếc thuyền ọp ẹp khi họ muốn rời bỏ quê hương. Họ thường gặp hải tặc trên biển, bị giết, bị cướp giật, hoặc bị thả trôi trên biển cả. Chẳng ai muốn giúp họ. Những người may mắn đến được đất liền bị nhốt trong những trại tị nạn chật chội. Bác Loren ơi, con chẳng thể nhắm mắt quên đi đầu đề của bài báo: “Có ai quan tâm không?” Ðây là một câu hỏi tầm cở quốc tế cho hội thánh. Chúa cảm thấy thế nào khi Ngài nghĩ đến các thuyền nhân Việt Nam. Chắc Ngài đang thương khóc cho họ. “Có ai quan tâm không?”
Lời nói thách thức của John ám ảnh tôi. Phải chăng đây là khởi đầu của công vụ cứu tế mà tôi đã hình dung ra cách đây 15 năm, trong trạân cuồng phong Cơ-le ở Ba-ha-ma.
Tôi quyết định rủ thêm mấy người lãnh đạo trong Thanh Niên Với Sứ Mạng bay đến Hồng Kông và Thái Lan để thăm các thuyền nhân. Không có bài báo nào có thể chuẩn bị tai, mắt và mũi của chúng tôi cho bằng những điều mình chứng kiến ở trại tị nạn Giu-bi-li. Chúng tôi sững sốt trước cảnh tang thương của các trại viên.
Mùi hôi thối của phân người xông vào mũi chúng tôi trước khi chúng tôi bước vô cổng trại. Qua khỏi cổng chúng tôi phải lựa chỗ đặt chân, dò dẫm thận trọng bước qua những vũng nước tiểu và phân, có chỗ sâu tới một gang tay. Những người coi trại chỉ cho chúng tôi thấy ống cống bị vỡ và nói họ không có tiền để thuê thợ từ ngoài phố vô sửa sang lại. Họ chẳng có ai đủ khả năng, hoặc sẵn lòng nhúng tay vào một công việc dơ dáy như vậy.
Giu-bi-li nguyên là doanh trại huấn luyện 900 cảnh sát, nay chứa 18.000 thuyền nhân. Hồng Kông không thể có chỗ nào khác để chứa một số lượng người khổng lồ như vậy. Trong mỗi một căn nhà có các giường tầng xếp từ tường này sang tường kia, mỗi giường ba tầng, mỗi gia đình được chia hai ô. Ðây không những là chỗ ngủ nhưng là chỗ sinh hoạt, nấu nướng, ăn uống duy nhất của gia đình ấy. Các bác sĩ trong trại làm việc một cách kiệt sức, nhiều trường hợp chỉ vì cấp cứu các em nhỏ rơi ra khỏi giường tầng khi đang ngủ.
Ðến Thái Lan, nỗi quan tâm và sự hào hứng chúng tôi nhận được ở Hồng Kông lại hiện tới. Tôi đứng thẩn thờ nhìn một em bé người Mường nằm ỉu xìu trong bàn tay người mẹ, người em quá yếu để tự nâng cái đầu mình. Thực phẩm đến quá muộn đối với em. Bụng tôi quặn đau khi nghe em khò khè hấp hối rồi trút hơi thở cuối cùng. Nước mắt tôi trào ra khi thấy người mẹ ôm ghì chặt thân thể không hồn của em vào trong lòng mình. Tôi muốn gào lên? “Hội thánh của Chúa Giê-su ở đâu?”
Mấy phút sau đó, tôi giáp mặt với một người lính Khờ-me đỏ đang còn trong tuổi thiếu niên. Có thể trong chiến tranh, em là một trong những người lính tàn bạo, ném trẻ thơ lên trên không trung rồi hứng đón nó bằng một lưỡi lê. Cặp mắt em trống trải, như cửa sổ nhìn vào địa ngục. Nhưng Chúa Giê-su cũng đã chết thay cho tội lỗi của em rồi. Qua một người thông dịch nói chuyện với 1200 người lính Khờ-me đỏ. Nhiều người chăm chú lắng nghe về tình thương, sự tha thứ của Chúa và yêu cầu họ đến với Ngài trong sự ăn năn. Khoảng hai mươi bốn người vâng lời, bước ra ngoài hàng ngủ, qùy xuống cầu nguyện cùng với tôi. Họ mạnh dạn tiếp nhận Chúa Giê-su mặc dù tính mạng họ còn bị đe dọa bởi cấp trên mình.
Khi quay lại Côn-na, Hawaii, lòng tôi tuy vẫn còn nặng nề, nhưng thỏa mãn hào hứng vì một kết qủa của chuyến đi. Cuối cùng tôi đã thấy hai đứa con sinh đôi của Phúc Âm: Truyền giáo và Cứu Tế bước đi song song trong công vụ Thanh Niên Với Sứ Mạng. Truyền giáo là dạy dỗ mọi người yêu Chúa với tất cả tấm lòng, trí óc và năng lực. Cứu tế là thương người như chính bản thân mình với hành động cụ thể khi họ gặp hoàn cảnh tang thương.
Chỉ một vài tuấn sau, các giáo sĩ trẻ tuổi đã có mặt ở các trại tị nạn. Họ làm tất cả mọi việc mà bản thân những người tị nạn không muốn động tay tới: Lấy xẻng xúc phân, sửa sang đường cống, cầu tiêu. Nhiều người tò mò hỏi thăm vì sao những thanh niên bỏ tiền mua vé máy bay đến đây để làm những việc ai cũng muốn tránh. Ðộng cơ nào đã thúc đẩy chúng tôi? Cuối cùng chúng tôi đã đạt được điều mình mong đợi.
Ban quản trị tại trại tị nạn đã cho phép chúng tôi mở trường học, trường huấn luyện nghề, các lớp học Kinh thánh và cố vấn tâm lý. Rồi điều kỳ lạ xảy ra. Dường như Chúa đã mong đợi sự vâng phục này của chúng tôi để Ngài mở cửa kho chứa trên trời. Khi tin về sự ra đời của công tác cứu tế được loan ra, các tình nguyện viên bắt đầu ồ ạt kéo đến tham gia. Chúng tôi phải mở cánh của chào đón cho hàng trăm người đến phục vụ, trong đó có nhiều bác sĩ, y tá, chuyên viên kỹ thuật. Ai cũng sẵn lòng băng bó vết thương hoặc dạy học cho thiếu nhi. Chúng tôi còn phát hiện ra nhiều cơ hội để giúp đỡ những người tị nạn, như huấn luyện nghề nghiệp, xây dựng nhà cửa, phân phát thực phẩm, quần áo, dạy tiếng Anh và giải thích về cuộc sống mới nơi họ sẽ đi định cư. Với tình thương thể hiện qua công việc cụ thể và lời khuyên nhủ, dạy dỗ chân tình, chúng tôi khiến nhiều người lắng nghe Phúc Âm và tiếp nhận Chúa Giê-su.
Hàng trăm người được cứu và chữa lành bệnh: Một cô gái bị điếc nay nghe được. Một ông già Hồi giáo bị què nay đi được và còn nhảy được nữa, sau khi đặït tay cầu nguyện. Nhiều hội thánh được thánh lập ở những nơi xa xôi hẻo lánh. *

20 năm trước, phong trào Thanh Niên Với Sứ Mạng đã thể hiện tình yêu và phục vụ của Thiên Chúa có ý nghĩa trong các trại tị nạn VN tại Hồng Kông, Thái lan. Có thể trong thời gian đó có bạn tại trại.
20 năm sau, đứng trước một quê hương nghèo khổ, rách nát, mất tự do tôn giáo và đàn áp đạo Chúa. Bạn có quan tâm đến không? Chúa muốn bạn làm gì? Ðứng trước một cộng đồng người việt lớn lao hải ngoại đang cuốn hút vào đam mê vật chất, chối bỏ tình yêu sự cứu rỗi, bạn có bao qiờ quan tâm đến không, bạn có ao ước gì?
Hãy đến với Chúa, xin một khải tượng và cương quyết sống và buớc theo khải tương đó. Bạn sẽ tìm thấy một giá trị lớn lao và phước hạnh nhất mà Chúa sắm dành cho bạn. 

Vòng Cầu Nguyện

* Phỏng theo Loren Cummingham