• Tôi cảm tạ Chúa, vì tôi được dựng nên cách đáng sợ lạ lùng. Công việc Chúa thật lạ lùng, lòng tôi biết rõ lắm. (Thi-thiên 139:14)

HỘI ĐỒNG BỒI LINH

CHÚA Ở VỀ PHÍA CHÚNG TA - JOYCE MEYER

Vậy thì chúng ta sẽ nói gì về những điều này? Nếu Ðức Chúa Trời đứng với chúng ta thì còn ai chống nghịch được chúng ta? Rôma 8:31

Ðức Chúa Trời là Ðức Chúa Trời vĩ đại; không gì bất năng đối với Ngài, và Ngài ở về phía chúng ta. Chúng ta không có gì phải sợ kẻ thù, bởi vì không kẻ thù nào lớn như Chúa chúng ta. Chúa ở về phía chúng ta; Ngài ủng hộ chúng ta. Ma quỷ chỉ có một vị thế – nó chống lại chúng ta. Còn Chúa thì ở bên trên, ở bên dưới, đi xuyên qua, ở về phía và vây phủ chúng ta.

Kinh Thánh nói, Những người tin cậy nơi CHÚA như núi Si-ôn, sẽ không lay chuyển nhưng vẫn tồn tại đời đời. Các núi bao quanh Giê-ru-sa-lem thể nào, thì CHÚA cũng bao phủ dân Ngài thể ấy từ nay cho đến đời đời. (Thi Thiên 125:1,2) Nên như núi Siôn, chúng ta cũng không bị rúng động bởi vì Chúa vây phủ chúng ta. Và nếu điều đó chưa đủ, còn ý này hay tôi dành để nói sau cùng : Ngài ở trong chúng ta, và Ngài phán Ngài sẽ không bao giờ lìa hay bỏ chúng ta. Vậy nếu ma quỷ chỉ chống lại chúng ta, nhưng Chúa thì ở với chúng ta, bên trên chúng ta, bên dưới chúng ta, vây quanh chúng ta và ở trong chúng ta, tôi xin thưa là chúng ta ở trong điều kiện cực kỳ thuận lợi. Vậy chúng ta còn sợ ai nữa?

KÍNH SỢ CHÚA, KHÔNG SỢ CON NGƯỜI

Nguyện những người thờ kính CHÚA nói rằng: Tình yêu thương của Chúa còn đến đời đời. Trong lúc hoạn nạn tôi cầu khẩn CHÚA, CHÚA đáp lời tôi và cho tôi được thung dung. CHÚA ở cùng tôi, tôi sẽ không sợ. Người phàm sẽ làm chi tôi? Thi Thiên 118: 4-6

Trong câu đầu của đoạn Kinh Thánh này, khi tác giả thi thiên nói, “Tôi sẽ kính sợ và thờ phượng Chúa, nói rằng sự nhân từ và thương xót Ngài còn đến đời đời” thì ông đang làm gì đây? Ông thờ phượng Chúa về các thuộc tính của Ngài, như đã bàn trong sách này. Ông ngợi khen Chúa về sự thương xót và nhân từ của Ngài. Khi chúng ta suy gẫm và nói về các thuộc tính lớn lao của Chúa, làm thế sẽ gây dựng đức tin trong chúng ta.

Trong câu tiếp tác giả nói trong lúc hoạn nạn ông kêu cầu Chúa. Nhưng để ý ông không làm điều đó cho đến khi trước hết ông thờ phượng và ngợi khen Chúa về chính thuộc tính mà ông xin Ngài bày tỏ trong hoàn cảnh thử thách của ông.

Cuối cùng, trong câu 3 của đoạn này, tác giả thi thiên công bố, Chúa bênh vực tôi, tôi sẽ không sợ hãi. Sao chúng ta lại sợ? Nếu Chúa Toàn Năng ở phía tôi, mà Ngài quả đúng vậy, vậy thì người phàm làm gì tôi được? Chúng ta cần nhận biết là Chúa lớn lao thể nào còn kẻ thù thì nhỏ bé làm sao khi so với Ngài.

Bạn có lẽ đang lo không biết người ta sẽ làm gì cho bạn đây. Bạn có lẽ đang lo người ta sẽ cho bạn thôi việc, sẽ không cho bạn điều bạn cần, sẽ bạc đãi bạn hay khước từ bạn. Bạn có lẽ đang lo người ta nghĩ hay nói gì bạn. Nếu vậy, bạn cần hiểu rằng Chúa rất buồn lòng khi ta lo lắng về chuyện người ta hơn là lo nghĩ về Chúa.

Kinh Thánh dạy chúng ta không nên sợ hãi con người, mà hãy tôn kính và tôn thờ Chúa. Khi chúng ta không chịu sợ con người, mà trái lại kính sợ và tôn thờ Chúa, rồi thì Chúa sẽ hành động vì cớ chúng ta đến độ không điều gì người ta tìm cách gây cho chúng ta mà làm tổn hại đến chúng ta về lâu về dài được. Kẻ thù có thể đến một đường chống lại chúng ta, nhưng chúng sẽ trốn bảy lối trước mặt chúng ta. (Phục Truyền 28:7) Có thể lúc nào đó có người lợi dụng chúng ta. Nhưng nếu chúng ta cứ nhìn xem Chúa và cứ thờ phượng Ngài, giữ lời ăn tiếng nói của chúng ta hợp với Lời Ngài thì cuối cùng Chúa sẽ ban thưởng và mang lại công bằng cho chúng ta bởi vì Ngài là Chúa công chính. Ngài thích sự chính trực và ghét tội lỗi.

Chúng ta sẽ tạo thêm rắc rối khi chúng ta ép người ta trao cho chúng ta điều chúng ta nghĩ mình đáng được. Chúng ta không nên làm điều đó. Trái lại, chúng ta nên chờ đợi Chúa, và để Ngài mang đến điều chúng ta đáng được hưởng. Chúa là Ðấng bênh vực cho chúng ta. Chúng ta không thể bênh vực cho mình và khi chúng ta cố tự bênh vực, chúng ta sẽ làm vấn đề thêm cùng cực hơn. Dường như là chúng ta quá lo về việc ai đó sẽ lợi dụng chúng ta. Chúng ta cần chấm dứt việc “trau chuốt cái tôi” và quẳng gánh lo cho Chúa. Nếu chúng ta cứ nhìn xem Chúa thì không ai lợi dụng chúng ta lâu được. Chúa có “một ngàn lẻ một” cách để ban phước cho chúng ta. Khi cửa này đóng, Chúa mở cửa khác. Nếu không có cửa nào, Chúa sẽ “chế” ra cửa luôn. Ðó là lý do vị thế của chúng ta phải là, “Nếu Chúa ở về phía tôi thì ai nghịch lại tôi.”

 

JOYCE MEYER (Cuộc Chiến Của Chúa)