• Nguyền xin ân điển của Đức Chúa Jêsus Christ ở trong lòng anh em! (Phi-líp 4:23)

HỘI ĐỒNG BỒI LINH

CA NGỢI THỜ PHƯỢNG - Terry Law

Sự thờ phượng thật phát xuất từ tình yêu và sự tự nguyện, không do sợ hãi, do ép buộc hoặc mong muốn được tốt hơn. Ðây là những gì mà satan không thể hiểu được . Judson Cornwall viết: “Satan ưa thích sự thờ phượng hơn là phạm tội. Nó thích ở nơi nhà thờ hơn là ở nơi tội lỗi. Thiên sứ sa ngã nầy thích làm hư hỏng sự thờ phượng của một người hơn là làm hư hỏng đạo đức của người ấy vì nó biết rằng một khi nó làm cho lầm lạc trong sự thờ phượng thì chúng ta sẽ phá hỏng đạo đưcù của mình.”
Satan là một sinh vật sùng đạo, nó khao khao khát được thờ lạy và ca ngợi. Mục đích của nó là mong nhận được sự thờ lạy của tạo vâït dành cho Ðức Chúa Trời hơn cả việc muốn tiêu diệt nhân loại nữa. Nó biết quyền năng của sự ca ngợi và thờ phượng sản sinh ra trong lĩnh vực thuộc linh. Nếu nó không thể xoay ngược sự thờ phụng về cho hắn thì nó sẽ cố gắng tiêu diệt sự thờ phượng và ca ngợi bằng cách biến sự thờ phượng thành một nghi thức tôn giáo mà thôi.
Ngày nay, Satan làm việc trên con người, rỉ vào tai họ sự nổi danh và phồn vinh. Nhiều băng nhạc nổi tiếng ngày nay đã thực sự dâng hiến cho Satan niềm tự hào bằng những lời ca, tiếng hát; trong khi họ nhận được một sự hứng chí trong chốc lát với bạch phiến. Nhiều nhóm đã sáng tác những bài hát với mục đích tìm kiếm sự thông công và thờ lạy Satan. Nếu các Cơ đốc nhân cứ lặp đi lặp lại tên của Satan, hoặc hát những bài hát về hắn, như là một phần trong cuộc chiến thuộc linh mà không nhận thức rõ thì Satan vẫn xem như la ø thờ lạy no,ù chớ không phải trận chiến chống lại nó.
Âm nhạc đóng một vai trò quan trọng lạ thường trong Kinh Thánh. Có hơn 800 lần nhắc đến âm nhạc trong suốt Kinh Thánh, trong khi đó địa ngục chỉ nhắc đến 70 lần. Buổi nhóm của Hội Thánh sẽ được phước hơn nếu chúng ta biết rằng âm nhạc không phải là sự mở đầu cho một bài giảng, cũng không phải là một “con tàu phá băng” để gây sự ấm cúng cho mọi người. Sự hát Thánh ca là một “lễ tân” mà Ðức Chúa Trời thiết lập cho Hội Thánh Chúa khi họ đến trong sự hiện diện của Ngài.
Lễ tân là một quá trình phải được tuân thủ khi muốn đến gần nhà vua, một người có địa vị cao trong xã hội loài người, là phải chấp hành cả một hình thức của một hệ thống lễ nghi.
Khi chúng tôi được mời đến thăm Vatican, thì một vị giám mục đem tôi riêng ra và chỉ dẫn tôi một số vấn đề lễ nghi thông thường khi tiếp đức Giáo Hoàng. Oâng nói: ‘Terry ơi, ông là một người lãnh đạo của Tin Lành gặp đức Giáo hoàng họ không hành xử như người Công giáo. Tôi xin đưa ra một cách nói để ông cảm thấy thoải mái khi gặp. Oâng sẽ không cảm thấy như là mâu thuẩn với đức tin của ông hoặc e ngại vì sợ thiếu sự kính trọng đối với một vị lãnh tụ. Khi tôi gặp Giáo hoàng Phao lô đệ II, tôi cảm thấy thoải mái trong cách ứng xử thích hợp, cũng như khi nói chuyện vối ông. Nếu lãnh tụ trần gian mà còn đòi hỏi một lễ nghi trân trọng khi đến với họ, thì đối với Ðấng Tạo Hóa, vấn đề còn đòi hỏi sự tôn kính cao sâu hơn là dường nào.
Trong các thi thiên cuả Ða-vít cho biết bước đầu tiên khi đến gần Ðức Chúa Trời là sự cảm tạ. Trong Thi-thiên 100:4 Ða-vít viết rằng chúng ta đem sự cảm tạ vào các cửa Ngài. Bước thứ hai trong lễ nghi khi đến hành lang Ngài là sự ngợi khen. Xử dụng kiểu mẫu của rương Giao Ước, Ða-vít nói: “Hãy cảm tạ mà vào hành lang Chúa, hãy ngợi khen mà vào nơi thánh của Ngài”.
Sự cảm tạ trong Kinh Thánh là nhắc lại những gì thượng đế làm cho con dân Ngài. Thông thường các con cái Chúa khi cầu nguyện thường trình ra cho Chúa một bảng liệt kê các thứ cần dùng rồi xin Chúa làm cho. Thật ít khi chúng ta đến với Chúa với một bảng liệt kê cảm tạ về những gì Chúa đã làm cho mình. Sự cảm tạ là một trong những biểu hiện đức tin lớn nhất mà tôi được biết đến
Câu chuyện về vua Giô-xa-phát là một mẫu mực về lễ tân khi đến với Chúa. (I I Sử ký 20:1-29). Lòng vua Giô-xa-phát đầy sợ hãi khi vua biết có ba vua liên minh toan tính xâm lăng lãnh thổ của Ysơraên.
Trước hết vua đến với Chúa bằng sự cảm tạ. Vua nhắc lại những điều tốt lành mà Chúa đã làm cho dân sự ông. Rồi vua thành khẩn cầu xin Ngài làm lại như vậy. Ðức Chúa Trời bèn ban cho họ một kế hoạch qua một tiên tri trẻ là: các người Lê-vi, các thầy tế lễ là những chiến sĩ dẫn đầu quân đội để ca hát ngợi khen Chúa về ân sủng của Ngài còn đến đời đời. Họ dâng cho Ngài của lễ bằng sự ngợi khen, còn ÐCT thì đặt binh phục. Kết quả là ba vua Mô-áp, Am-môn và Mao-nít trở lại chém giết và tiêu diệt lẫn nhau. Khi tôi đọc đoạn văn nầy, danh từ “mai phục” làm cho tôi chú ý và bắt đầu tìm hiểu từ nầy trong suốt Kinh thánh và thấy rằng Ðức Chúa Trời luôn dùng thiên sứ làm binh phục.
Tôi có kinh nghiệm khi tôi hướng dẫn hội thánh vào trong sự ca ngợi thờ phượng thì thường thu hút sự hiện diện của thiên sứ. Ðiều nầy cũng xảy ra trong trường hợp chữa lành cho người đau ốm bệnh tật.

Terry Law (Sự Thật Về Thiên Sứ)