• Nguyền xin ân điển của Đức Chúa Jêsus chúng ta ở cùng anh em (Rô-ma 16:20)

HỘI ĐỒNG BỒI LINH

BÀN TAY NGƯỜI BẠN

Trong tháng 5 năm 2002, tại nhiều thánh phố, thủ đô trên thế giới, cộng đồng người Việt tự do đã long trọng tổ chức lễ tưởng niệm nữ luật sư Pam Baker, một người bạn, một vị ân nhân đã từng giúp đỡ nhiều người tị nạn Việt Nam tại Hồng Kông trong suốt thời gian hơn một thập niên. Ðược biết bà Pam Baker đã qua đời vào ngày 24 tháng 4 năm 2002  tại Anh quốc vì bệnh ung thư, hưởng thọ 71 tuổi.
Ðối với đông đảo người Việt tị nạn, bà là một người tận tụy phụng sự cho những người nghèo khổ, khốn khó. Công việc của bà đã ảnh hưởng lớn lao và sâu xa trong tâm hồn nhiều người trẻ tị nạn Việt Nam. Chủ tịch cộng đồng người Việt tại Uc Châu cho biết di sản to lớn nhất mà bà Pam Baker đã để lại chính là di sản sống, là sự tiếp nối của thế hệ trẻ đối với truyền thống phụng sự tha nhân, giúp đỡ người hoạn nạn mà bà đã theo đuổi và trở thành một biểu tượng cao quí.
Một số hình ảnh về bà Pam Baker cùng gia đình, thân hữu đã được trình chiếu xuất hiện trên màn ảnh, nhiều người Việt bồi hồi xúc động trước những nghĩa cử cao quí của bà, những cống hiến vô điều kiện của bà dành cho người tị nạn VN. Nhìn căn phòng chật hẹp của bà tại Hồng Kông, chỉ đủ kê một chiếc giường đơn, một chiếc bàn nhỏ và một chiếc ghế mộc mạc, nhiều người đã xúc động rưng lệ, vừa thương cảm nhớ lại những kỉ niệm đau buồn trên đường vượt biển của mình, vừa cảm phục, yêu quí bà, một phụ nữ tuy không cùng chủng tậc, màu da, ngôn ngữ, văn hóa, nhưng sao muôn vàn phần thân thiết.. (1)
Có người đã hỏi bà là tại sao một luật sư đầy khả năng và điều kiện như Pam, lại từ bỏ đời sống dễ chịu bên Anh Quốc đầy tiện nghi, văn minh, xa lìa gia đình, hy sinh hạnh phúc riêng tư, để sang Hồng Kông sống trong cảnh thiếu thốn chật chội chỉ để giúp đỡ không công cho những người tị nạn Việt Nam không hề quen biết, mà cũng chẳng có bất cứ liên hệ nào với bà. Bà Pam đã trả lời ngắn gọn và thẳng thắn: “Những người tị nạn khốn khổ cần phải được giúp đỡ. Tôi may mắn được ở trong hoàn cảnh có thể giúp cho họ thì tôi cố gắng làm chuyện đó. Tôi nghĩ rằng mọi đau khổ của con người đều cần phải được chấm dứt, và đều cần đến nhiều bàn tay, trong đó tôi chỉ đóng góp bàn tay của mình.” (1)

Bà Pam đã được gọi là bạn của ngươi tị nan khốn khổ VN tại trại Hồng Kông, giống như Mẹ Têrêsa, người được giải thưởng Nobel Hoà Bình năm 1979, là bạn của nhiều người nghèo nàn, và khốn khổ tại An Ðộ. Bàn tay bà đã tận lực xoa dịu vết thương thể chất và tâm hồn của bao người đang bị đày đọa bởi những quyền lực của áp bức, nghèo đói và bất hạnh.
Phát biểu trong khi nhận giải Nobel Hoà bình, Mẹ Têrêsa nói: “Tôi xin chọn sự nghèo nàn của dân tộc nghèo nàn tôi. Tôi biết ơn và nhận giải Nobel nầy trong danh của người đói khát, trần trụi, vô gia cư, của những người tàn tật, mù lòa, phung đơn, và tất cả những người không được quan tâm, không được yêu mến, không được chăm sóc qua cơ quan xã hội, những người bị coi là gánh nặng cho cho xã hội và bị mọi người xa lánh.”(2)

Chúng ta vui vì giữa cuộc sống đầy bon chen, tranh đấu, áp bức và khốn khổ, giống như vùng đất khô hạn đầy gai góc, vẫn còn có những bông hoa tươi nở. Dù ít oi, đơn lẽ, nhưng đã đem lại an ủi, khích lệ thật nhiều cho những tâm hồn lạc lỏng bơ vơ. Tất cả những bàn tay cố gắng và tận tình của bà Pam cho người Việt tại Hồng Kông, hay của Mẹ Terêsa cho nghèo khổ tại An Ðộ thật quí báu, nhưng vẫn có cái giới hạn của nó. Chỉ trong thời gian ngắn để qua cơn khốn khó, để vơi đi đau nhức, để giảm bớt u buồn, để rồi trở về với cát bụi trong vô vọng.

Tiên tri Esai đã đề cập đến một Người được gọi là bạn của kẻ nghèo khó, kẻ khốn cùng, người bị người ta khinh dễ và chán bỏ, từng trải sự buồn bực, biết sự đau ốm, bị khinh như kẻ mà người ta che mặt chẳng thèm xem. Người là bạn của kẻ nghèo. Người đã đặt tay lên kẻ phung đơn khốn khổ cùng chữa lành, rờ đến kẻ ăn xin mù lòa ban cho ánh sáng. Bạn của kẻ đau ốm bịnh hoạn, của người bị xã hội ruồng bỏ khai trừ, của người tang thương rách nát thể chất cùng tâm hồn.
Người tuyên bố:“Chẳng có tình yêu nào lớn hơn vì bạn hữu mà phó sự sống mình.”(3) Và “Ta đến không phải để người khác phục vụ mình, nhưng mình phục vụ người khác và phó mạng sống làm giá chuộc nhiều người” Người dâng đôi bàn tay chịu đóng đinh thế cho tội lỗi của bạn và tôi.. Chính Người đã phục vụ mọi người đến hơi thở cuối cùng. Người đã hy sinh chịu chết trên thập tự giá, bị chôn trong mộ ba ngày, người đã được Thánh Linh của Ðức Chúa Trời làm cho sống lại và hiện ngự bên phải ngôi vinh hiển của Thiên Chúa toàn năng.

Phao Lô đã cô đọng tình yêu thương cứu rỗi của Người bạn đó trong một câu ngắn đầy ý nghĩa: “Chúa Giê-xu vốn giàu, vì anh em mà tự làm nên nghèo, hầu cho bởi sự nghèo của Ngài, anh em được nên giàu có trong nước trời.” (4)
Sự giàu có Chúa Giê-xu đem đến cho nhân loại không chỉ giới hạn trong đời tạm nầy mà là sự sung mãn thể chất và tâm linh trong đời nầy và đời sau. Không chỉ là của cải tài sản hưởng dụng trong thời gian ngắn hạn của trần thế, mà là cơ nghiệp vinh quang tồn tại muôn đời mà Thiên Chúa dành cho những kẻ tin cậy Ngài. Không phải chỉ thỏa mãn những đam mê lạc thú chóng tàn, chóng tan của thân xác mà là những phước hạnh tâm linh muôn đời nơi thiên đàng vinh hiển. Ðó là món quà quí báu mà Thiên Chúa muốn ban cho người bạn của Ngài.
Chúa phán: “Ta không gọi các con là tôi tớ ... Ta gọi các con là bạn hữu ta.”… Hởi những kẻ nhọc mệt và nặng gánh sầu tư, hãy đến cùng ta. Ta cho con được yên nghỉ.” (5)

Mời bạn đến yên nghỉ trong tình bạn cao quí của Chúa Cứu Thế Giê-xu.

VÒNG NGUYỆN CẦU
_____________________________________

(1) VB online, (2) almaz.com/nobel/peace, (3) Giăng 15:13, (4) 2Corinhto 8:9, (5) Mathiơ 11:28