• Nguyền xin ân điển ở với hết thảy những kẻ lấy lòng yêu thương chẳng phai mà kính mến Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta! (Ê-phê-sô 6:24)

HỘI ĐỒNG BỒI LINH

TRỜI ƠI XIN CỨU CON - Anh Lương Hải

Ngày đó, khi tôi còn ở Việt Nam, tôi sống dưới sự yêu thương của gia đình, nhưng tôi vẫn bị mặc cảm vì tôi đã pha trộn màu da. Tóc tôi quăn vì trong tôi có hai giòng máu Việt Mỹ làm tôi mang nhiều tự ti mặc cảm, tôi buồn và tìm cách giải thoát bằng bia rượu và hút xách. Khi tôi lên 11 tuổi chế độ cọng sản đã bắt bớ xử tệ với gia đình tôi, nên tôi đã bỏ trốn vào Miền Nam  lập nghiệp. Ðến 18 tuổi, gia đình tôi biết được có diện con lai đi Mỹ, lập tức ba mẹ tôi làm giấy tờ. Sau đó chúng tôi được phép đi định cư tại Hoa kỳ, nhưng phải đến Phi luật Tân để chuẩn bị học tiếng Anh và làm quen với văn hoá Mỹ trong vòng 6 tháng. Tại đây, trong thời gian rãnh rỗi, buồn chán chờ đợi, tôi tiếp tục dùng bia rượu để giải buồn.
Gia đình tôi qua Mỹ năm 1991. Tại xã hội mới và tự do nầy, sau thời gian tôi trở lại đam mê cũ rượu chè và tệ hại hơn tôi đã sa vào sì ke ma túy. Trả giá cho những đam mê nầy tôi bị bắt bỏ vào tù, ở tù một thời gian, sau đó được thả ra. Lúc ở tù, tôi suy nghĩ đến những việc làm sai trật của mình, tôi cố gắng thay đổi, làm lại cuộc đời. Nhưng sau khi ra tù thời gian, chứng nào tật đó, tôi lại vướng vào sì ke ma túy, rồi bị bắt ở tù lại. Cuộc đời tôi không biết đi về đâu..Có lúc tôi cố gắng hết sức để từ bỏ. Nhưng đối diện với những lúc lên cơn ghiền, nó làm cho tôi yếu đi, tôi không đủ sức làm chủ bản thân mình.
Tôi nhớ có một đêm tối trời, trên đường lái xe về nhà, tôi khóc thật nhiều và tôi đã kêu lớn lên rằng “Trời ơi xin cứu con”. Khi về đến nhà, tôi mở TV xem, thì đúng vào chanel Tin lành, vị Mục sư Benny Hinn đang Giảng về Lời của Thượng đế, đột nhiên ông ấy lại chỉ ngay về phía tôi, lúc đó tôi đang mặc chiếc áo màu đỏ, để râu dài. ông diễn tả về lối ăn mặc, màu sắc áo quần, râu tóc và màu da y như là ông đang đứng ngay trước mặt tôi, ông nói đến tội lỗi tôi và kêu gọi tôi cúi đầu ăn năn tiếp nhận Chúa để được tha thứ tội lỗi, để có sự sống đời đời và trở thành con dân của Chúa. Tôi từ ngạc nhiên đến run sợ, làm sao ông ấy ở trong TV mà lại thấy tôi, lại nói đúng theo lối phục sức của tôi và nhu cầu khốn khổ mà tôi vừa kêu van với Thượng đế. Tôi tin rằng Chúa đã dùng điều nầy để trả lời điều tôi cầu xin, vì ý tưỏng của Chuá cao hơn ý tưởng con người và Chúa muốn cứu rỗi linh hồn tôi. Tôi đáp ứng lời kêu gọi. Ngày sau tôi đến nhà thờ Báptit Thiên ân Seattle để cầu nguyện tin Chúa và cùng sinh hoạt với các nhóm nho.û Chẳng bao lâu, như ngựa quen đường cũ, tôi trở lại các thói xấu mà trước đây tôi đã có lần từ bỏ. Tôi bỏ đi nhà thờ, không liên hệ với các anh em nhóm nhỏ nữa. Ðêm nọ, tôi ở lại qua đêm tại một khách sạn, một người đàn bà làm việc tại khách sạn biết được những hành động hút xách của tôi và những việc phi pháp tôi làm, nhưng bà không ngại đến gần tôi và khuyên tôi nên tránh bỏ những thói hư tật xấu đó. Cuối cùng bà nói “ I love you”. Tôi vẫn bỏ ngoài tai những lời khuyên bảo đó. Ðêm ấy, một việc khác lại đến với tôi. Căn phòng tối om, ngoài TV đã được mở lên, bỗng nhiên một ánh sáng loè lên trong căn phòng, tôi không biết từ đâu đến, tôi rất sợ hãi, vội vàng đến tắt TV, nhưng ánh sáng đó vẫn tiếp tục lúc lâu và sau đó tắt lịm. Vài ngày sau tôi trở lại đi nhà thờ và cố gắng sống tốt trở lại.
Rồi ngày tháng trôi qua, tôi lại bị thôi thúc và thèm khát, lần nữa tôi lại sa vaò vòng tội lỗi, mà tôi không thể nào tự thoát khỏi. Tối hôm đó tôi ở tại hotel nghĩ đến những việc mình làm mà lòng ray rức khốn khổ. Lúc ấy trời về khuya, ở một nơi cô độc, cửa phòng khóa kín nầy tôi lại nghe tiếng nói thật và rõ ràng, và tôi biết đây là giọng nói của Mục sư Trang chủ tọa  Hội Thánh Thiên Ân , nơi mà tôi thường đi nhà thờ mỗi sáng Chúa nhật, giọng đó nói: “Mình là con cái của Chúa”, tôi hiểu ngay mình là con cái Chúa không nên có những hành động xấu. Bắt đầu từ đây tôi run sợ và biết rằng Chúa đã dùng nhiều cách khác nhau để đem tôi trở lại con đường thương yêu tốt lành của Ngài.
Tôi đang làm việc cho một người, chẳng bao lâu hết việc, tôi chuẩn bị đi tìm việc khác. Một người bạn của ông chủ cũ đến hỏi tôi có muốn làm việc cho ông không, công việc rất thoải mái, có nhiều tiền, nhưng tôi biết là việc làm phi pháp. Tôi hẹn ông ấy sẽ trả lời sau, trong tôi có sự tranh chiến nội tâm, một muốn đi làm vì lúc nầy tôi đang cần tiền, và ông ta mỗi khi gặp tôi đều thúc giục tôi quyết định làm việc với ông. Mặt khác tôi e sợ sa vào đường cũ. Tôi đến với Chúa cầu nguyện, xin chúa cho con mạnh mẽ vượt qua cám dỗ nầy. Ngày hôm sau, ông ấy gặp tôi, tôi đã trả lời cương quyết là không thể làm việc nầy vì tôi là Cơ đốc nhân, thường đi nhà thờ. Oâng ấy giận dữ bỏ đi. Sau cùng tôi quyết định rời xa nơi đó để tránh sự cám dỗ có thể lôi kéo tôi về nếp sống xưa.
Chúa đã giúp đỡ cho tôi có một việc làm tốt, ở gần nhà . Thật là vui sướng khi biết Chúa vẫn thương yêu tôi và cứu tôi thoát khỏi cuộc sống sa đọa.
“Cảm ơn Chúa đã thương xót đời con, nguyện Chúa ở cùng con cho hết cuộc đời nầy”.

LƯƠNG HẢI