• Hãy cảm tạ mà vào các cửa Ngài, Hãy ngợi khen mà vào hành lang Ngài. Khá cảm tạ Ngài, chúc tụng danh của Ngài. (Thi-thiên 100:4)

HỘI ĐỒNG BỒI LINH

Một người tin, cả nhà được cứu - Nguyễn Cường

Tôi tên Nguyễn Cường được sinh ra và lớn lên trong một gia đình thờ cúng ông bà. Ðến năm 1989 tôi được xuất cảnh sang Phi-luật-tân để học, trước khi được định cư ở Mỹ. Trong thời gian nầy có người đã giới thiệu với tôi về Chúa Giê-xu, một người trong họ đã nói với tôi là nếu không tin Chúa bây giờ thì khi qua Mỹ cũng bị những cơ quan thiện nguyện hoặc những gia đình bảo trợ bắt buộc phải tin.. Thú thật vì hai chữ “bắt buộc” đó, nên tôi đã có một câu nói hết sức phạm thượng đó là “khi qua Mỹ, tôi có chết, tôi chịu chớ bắt buộc tôi theo đạo thờ Chúa Giê-xu thì dứt khoát là không”. Nhưng thật là mâu thuẩn với câu nói đó, sau nầy nghĩ lại tôi thấy Thượng đế đã bắt đầu làm việc với tôi kể từ lúc ấy. Trại tôi ở gần nhà thờ Tin lành vùng 7, những bài thánh nhạc như “hiến cả thảy cho Ngài”, hoặc những bài “tiệc thánh”, từ nhà thờ vọng ra, tuy tuyên bố như trên, nhưng tôi lại thích lắng nghe. Chúa đã dùng tình thương và tha thứ để cảm hóa chứ Ngài không dùng quyền lực vì tôi biết với quyền phép lớn lao, Ngài có thể làm bất cứ những gì Ngài muốn.
Ðến tháng 9 năm 1989 tôi đến Mỹ, hội World Relief đã tìm cho tôi một gia đình bảo trợ là ông bà Paul Lois Lindbery ở Renton, WA. Gia đình nầy có 3 người con . Cứ mỗi cuối tuần, vào thứ bảy, họ chở tôi lên Seattle, để ở lại và chơi với người bạn, đến sáng Chúa nhật đi nhà thờ với anh ấy. Vì mới qua Mỹ, không bạn bè, ở chung trong gia đình Mỹ không quen nên rất buồn, cứ trông đến cuối tuần để đi nhà thờ, chứ cũng không tha thiết mấy. Nhưng điều quan trọng là không ai bắt buộc tôi tin Chúa cả. Họ chỉ giới thiệu và giúp tôi để tìm hiểu về Ngài. Cùng lúc đó vị Mục sư quản nhiệm HT Tin Lành đã tặng tôi quyển Kinh Thánh song ngữ, nửa tiếng Việt, nửa tiếng Anh. Thế là gia đình bảo trợ và bà mẹ ông ấy đã có “ phụ tùng để hành nghề” giối thiệu kinh thánh đến với tôi. Hằng ngày họ bỏ ra khoản một giờ hoặc hơn để dạy tôi học tiếng Anh. Và họ đã dùng quyển Kinh Thánh đó để dạy tôi. Thật là một công, hai việc. Vừa học được tiếng Anh, lại vừa hiểu thêm về Kinh Thánh. Vài tháng sau đó, tôi biết được tội lỗi của mình cần một Chúa Cứu Thế. Tôi đã tin cậy Ngài. Tôi đã chánh thức trở thành một con cái Chúa qua lễ báp tem vào ngày 23 tháng 12 năm 1989. Sau đó tôi nhận lãnh được rất nhiều ơn phước mà Thượng đế đã ban cho tôi.
Ðến tháng 10 năm 1997, gia đình tôi bị một chuyện không may hay xui xẻo theo quan niệm nhiều người, nhưng tôi đó là Ý muốn của Chúa cho xảy ra để tôi biết thêm về sự yêu thương, bảo bọc của Ngài. Nhưng điều quan trọng hơn là sau khi sự việc đó xảy ra thì vợ và hai con tôi đã chính thức trở thành con cái của Ngài.
Ngày 30 tháng 10 năm 1997, bé John, con tôi, ở nhà nghịch và quấn cọng dây léo màn cửa vào ngón tay. Chẳng may cháu bị té và cộng dây cước đó đã cắt lìa ngón tay cái bên phải của cháu, chỉ còn dính lại tí da và một ít thịt. Lúc đó tôi đi làm, không có ở nhà. Thật là hải hùng cho vợ tôi khi nghe con gọi: “Mẹ ơi, cứu con với”. Tôi tin chắc là lúc đó Chúa ở cùng, Ngài có hướng dẫn vợ tôi, nên trong lúc hốt hoảng đó đã không cắt lìa những sợi dây đang quấn cùng tay của cháu, và những cộng dây đó đã thắt chặt làm cho máu không chảy ra. Ðiều làm tôi xúc động, là cháu tuy còn nhỏ nhưng đã biết gọi đúng người cầu cứu: “Chúa ơi, cứu con với. Cháu cứ gọi mãi cho đến khi xe cứu thương đến chở cháu vô bệnh viện.
Chiều đi làm về, hay tin, tôi tức tốc đến bệnh viện, lúc đó gần đến giờ bác sĩ đưa cháu vào phòng giải phẩu, để nối lại ngón tay. Cô ý tá hỏi tôi có muốn nói chuyện với bác sĩ đánh thuốc mê không. Muốn, tôi trả lời. Bác sĩ cho biết vì cháu còn nhỏ, gân và mạch máu rất bé, nên ông ta không chắc có nối lại được hay không. Lúc ấy tôi đặt đức tin vào Thượng đế, nhìn thẳng vào bác sĩ và nói: “Tôi tin Chắc Thượng đế sẽ ở cùng quí vị trong cuộc giải phẩu nầy và tôi tin chắc ngón tay cháu sẽ bình phục.” Họ trả lời: “chúng tôi cũng hy vọng”. Sau 3 giờ 45 phút giải phẩu, một vị bác sĩ bước ra và cho tôi biết là ngón tay của cháu đã ráp lại được và hiện đang nằm trong phòng hồi sức. Cháu phải ở lại bệnh viện hơn 5 ngày.
Khi tôi vào trong phòng hồi sức, đợi 15 phút sau cháu mới tỉnh. Cháu mở mắt và cười thật tươi với tôi. Mọi lo âu của tôi tan biến, tôi tin đây là tín hiệu của sự bình an vui vẻ mà Chúa gởi đến cho tôi.
Tuy nhiên, đêm đó tôi đã trách Chúa: “Chúa ơi, Ngài biết con không có tiền, cũng như không có bảo hiểm, mà tại sao Ngài để chuyện nầy xảy ra với chúng con”. Lúc đó Chúa cho tôi biết là, thà con tôi bị quấn vào tay, còn hơn dây quấn vào cổ. Vả lại cứ tin nơi Ta, rồi Ta sẽ cho.
Sau 5 ngày nằm bệnh viện, đem con về. Tôi đi làm, tôi chia xẽ với những người trong hãng, đêû họ cầu nguyện, có người cho biết có một em bé khác bị quấn dây vào cổ và cháu đó đã chết. Sau khi xảy ra tai nạn, vợ tôi âm thầm cầu nguyện, kêu cứu với Ngài, ngón tay của con tôi tiến triễn rất tốt và lành.
Sau đó tôi gọi điện thoai đến bệnh viện, để hỏi về chi phí bệnh viện. Họ cho biết sơ khởi khoản 15 đến 17 ngàn Mỹ kim. Thật tôi muốn té ngữa, nhưng tôi giữ vững đức tin, tin chắc Chúa sẽ làm một cái gì đó cho gia đình tôi. Ðiều nầy đã xảy ra, những cơ quan thẩm quyền đã giúp đỡ toàn bộ khoản chi phí đó. Chúa đã trả lời tất cả, đúng theo như điều chúng tôi đã cầu xin. Vợ tôi thật cảm động, biết ơn Chúa, nói với tôi: “Em đặt mọi niềm tin nơi Chúa, và hứa sẽ trở thành người con tốt của Ngài”. Sau đó vợ tôi đã chịu lễ báp tem.
Cảm ơn Chúa, Chương trình Ngài thật tốt đẹp, Ngài đã dùng một thử thách xảy ra, để chúng tôi thấy được quyền năng của Ngài, và Ngài cứu vợ tôi. Ðúng như lời Kinh Thánh đã Viết: “Một người tin, cả nhà được cứu”.