• Vì Đức Giê-hô-va là lớn, rất đáng ngợi khen, Đáng kính sợ hơn các thần. (1 Sử-ký 16:8)

HỘI ĐỒNG BỒI LINH

LỜI CHỨNG - Nguyễn Xuân Thanh Tuấn:

Tháng 5 năm 2001, cám ơn Chúa đã cho tôi cơ hội trở về Việt Nam. Nay tôi xin được phép làm chứng về những điều mà Chúa đã giúp tôi trong chuyến đi nầy.
Cách đây một năm, khi tôi nghe tin ngoại tôi sắp qua đời, lòng tôi thật buồn, vì tôi chưa có cơ hội nói về Chúa cho bà nghe. Tại phòng riêng tôi cầu nguyện thiết tha với Chúa, xin Ngài cho ngoại tôi sống thêm một thời gian nữa để tôi trở về làm chứng cho bà. Chúa nhậm lời và ban cho tôi lòng bình an và niềm tin chắc chắn.
Tôi ấp ủ điều đó trong lòng và thường tâm sự với Ðức Chúa Trời trong sự cầu nguyện. Khoảng một tháng trước khi tôi về, Chúa cho tôi một giấc mơ là thấy tôi đang cầu nguyện cho ngoại tin Chúa, và tôi đang choàng tay trái của tôi quanh vai của bà ngoại. Tôi tin chắc điều đó. Tôi cũng không quên nhờ các anh chị em và mục sư Trang đã cầu nguyện cho tôi trong chuyến đi nầy. Khi họ vừa đang cầu nguyện cho tôi thì tôi được nhận lấy một sự bình an và nguồn năng lực lạ thường.
Khi tôi về thăm, ngoại vui lắm, nhưng không thể nào nói về Chúa cho bà được vì có nhiều người đến. Cho mãi đến ngày thứ ba, thì lòng tôi thôi thúc như bị kiến cắn. Tôi nài xin Ðức Thánh Linh mở cho tôi một cơ hội. Sáng hôm sau, mọi người đi vắng chỉ còn một mình ngoại và mợ, tôi đến bên giường ngoại nói chuyện. Bà ngồi dậy nói chuyện cùng tôi tiếng rõ tiếng không. Sau một vài lời giới thiệu về sự sống đời đời Thượng đế ban cho những kẻ tin Ngài qua sự tha thứ của Chúa Cứu Thế Giê-xu. Tôi hỏi bà có muốn nhận lấy sự cứu rỗâi của Chúa không, bà gật đầu muốn nhận lấy. Tôi mừng khôn xiết và hướng dẫn ngoại cầu nguyện. Cho đến khi ngoại tôi nói amen là tôi thật vui mừng cảm ơn Chúa. Sau khi đó tôi mới thấy là mình đã đặt tay trái choàng vai ngoại để cầu nguyện. Thật đúng như Chúa cho tôi giấc mơ ấy khi còn ở Hoa kỳ.
Vài ngày sau, tôi ra Vũng Tàu thăm bà nội và cô Hai của tôi. Khi ăn trưa xong, chị của tôi có nghe nói tôi là người tin Chúa, cho nên chị mời tôi qua nhà chị để nói chuyện. Tôi nghĩ rằng mình cũng tìm cơ hội khác để nói cho bà Nội và cô Hai về Chúa, nhưng tôi không ngờ là cả bà Nội, cô Hai và chị điều chuẩn bị đến để nghe Phúc Aâm của Chúa. Sau ít phút, mọi người điều bằng lòng tiếp nhận Chúa Giê-xu. Tôi tin rằng đây là công việc của Ðức Thánh Linh. Còn tôi chỉ là cái máy phát âm. Chúa bảo tôi nói gì thì tôi nói y như vậy.
Tôi không thể kềm hảm được nỗi vui mừng. Tôi email cho các anh em ở bên Mỹ liền. Tôi ra Vũng Tàu lần thứ hai, lần nầy thì tôi cám ơn Chúa cho tôi được đi cùng với người vợ sắp cưới của tôi. Chúng tôi có chuyến tàu về Sài Gòn lúc 4 giờ chiều. Khi tôi giã từ bà Nội, cô Hai và các chị để về, thì chúng tôi đụng phải một trận bão dữ dội đến nổi tàu không thể chạy và phải cập bến.
Ðành phải quay về nhà cô Hai. Tôi suy nghĩ không biết tôi bị kẹt ở lại đây một đêm để làm gì. Chúng tôi chỉ cầu nguyện và xin ý Chúa được nên. Sáng hôm sau, chúng tôi lại đi chơi tiếp trước khi về lại Sài Gòn. Tôi tìm đến chân núi Nhỏ, phía trên đo,ù người ta xây tượng Chúa Giê-xu thật lớn. Sáu năm về trước, cũng tại nơi đây, tôi đứng giang tay nhạo báng Chúa. Lúc nầy lòng tôi vừa xấu hổ vừa vui mừng. Xấu hổ vì tôi đã làm điều sai trật trước khi chưa biết Chúa. Vui mừng vì ngày nay tôi đã trở thành con dân Ngài.
Ðương khi chúng tôi đang đứng ngắm cảnh thì có một chị đi bán nhãn rong, chạy xe đạp đến bán nhãn. Chị nài nỉ mãi và chỉ cần bán được một ký nhãn thôi. Lúc đó tôi hỏi thầm trong lòng với Chúa là tôi có nên nói về Chúa cho chị nầy không, thì tôi nhận được sự thúc giục của Chúa ‘hãy mạnh dạn lên!’. Tôi cứ do dự cho đến khi tôi được thúc giục lần thứ ba, tôi ra điều kiện cho chị là tôi sẽ mua nhãn của chị nhưng chị phải ngồi đây nghe tôi nói một chút. Chị ta cũng ngạc nhiên không kém. Tôi bắt đầu nói về sự cứu rỗi của Chúa cho chị nghe. Chị nhìn tôi với ánh mắt là chưa bao giờ được nghe về điều nầy. Vài phút sau đó chị bằng lòng tiếp nhận Chúa Giê-xu, chị tên là Chung. Tôi vui mừng khôn xiết.
Trên đường về Sài Gòn, tôi mới chợt nhớ ra rằng Chúa đã dùng trận bão dữ dội để cản tôi ở lại Vũng tàu để cứu chị Chung. Ngợi khen Chúa Trời Toàn Năng.
Ngày hôm sau, tôi đi thăm bà nội, đang nằm trong bệnh viện. Tôi gặp chị Úùt cũng vào đó để thăm bà nội của chị. Chị em tôi được gặp nhau một lần nữa. Lúc đó dượng Hai của tôi cũng ở đó và đến gặp tôi hỏi tại sao tôi không hướng dẫn chị Út tin Chúa luôn. Sau đó dượng tôi mời chị ra hành lang và tôi hướng dẫn chị tiếp nhận Chúa Giê-xu tại bệnh viện. Tôi không thể diễn tả hết được sự vui mừng lớn nầy trong tôi.
Tôi cám ơn Chúa cho tôi nếm được sự sống đời đời và cảm nhận được các phước hạnh của Ngài.
Các bạn ơi! Nếu bạn là người chưa có sự sống của Chúa tôi xin mời bạn đến với Ngài. Chúa đã là sự sống của tôi, niềm vui, bình an và hy vọng của tôi, Ngài chắc sẽ là nguồn sung mãn, phươcù hạnh của bạn trong đời nầy và đời sau.

Thanh Tuấn