• Tôi sẽ thờ lạy hướng về đền thánh của Chúa, Cảm tạ danh Chúa vì sự nhân từ và sự chân thật của Chúa; Vì Chúa đã làm cho lời Chúa được tôn cao Hơn cả danh thinh Chúa. (Thi-thiên 138:2)

HỘI ĐỒNG BỒI LINH

Lời Chứng - Của Ông Bạch Văn Ðông

Tôi, Bạch Văn Ðông, hết lòng cảm tạ Chúa đã đổ đầy ơn phước trên đời sống cá nhân và gia-đình tôi.
Từ bao nhiêu đời, gia-đình tôi vẫn theo phong tục thờ cúng tổ tiên và ý niệm sống rất đơn giản: ăn ở hiền lành thì sẽ được phước. Tôi sinh ra và lớn lên trong truyền thống gia-đình như vậy và nghiệm thấy ý niệm sống nầy không đúng như vậy, nhưng không biết tại sao? Tôi cứ thắc mắc trong lòng là taiï sao cha mẹ tôi là người miền quê, đời sống thật thà chất phúc mà sao không thấy phước đâu hết, mà chỉ thấy toàn đau khổ, hoạn nạn, bần cùng.... Cá nhân tôi cố gắng hết sức mình để vươn lên, để làm một cái gì đó cho gia đình ra khỏi hoàn cảnh tối tăm, nhưng vô ích: hoạn nạn vẫn đến với tôi. Tôi bị tù đày suốt 9 năm, đây là cơ hội để lòng tôi lắng xuống đón nhận sự thương xót của Chúa và đầu phục Ngài. Từ ngày biết Chúa đến nay gần 20 năm (năm 1980 ở trong tù), Chúa thay đổi đời sống tôi rất nhiều. Chúa ban cho tôi sự sáng láng để nhận biết được Ngài. Chúa đã mang lấy gánh nặng, hoạn nạn cho tôi để tôi có được sự bình an. Tôi có sự ước muốn nói cho người khác biết về Chúa và để đời sống mình cho Chúa dẫn dắt. Tôi cầu nguyện từ nhiều năm xin chúa dùng môi miệng tôi làm chứng về ơn phước Chúa cho người thân, anh em, con cháu trong gia-đình còn lại ở Việt-nam biết đến Chúa và thờ phượng Chúa. Chúa đã đáp lời và ban phước cho lời cầu nguyện của tôi.
Tháng 10 năm 1998, vợ chồng tôi có dịp về thăm gia-đình ở Việt-nam. Má tôi bấy giờ đã 75 tuổi là một Phật tử đã lâu đời. Tôi nói về những ơn phước Chúa ban cho gia-đình tôi và đặc biệt nhứt là trên đời sống con cái tôi trước những cạm bẫy của cưộc sống xô bồ. Chúa đã cảm động má tôi và đã đi nhà thờ cùng với người em vợ tôi để mục sư quản nhiệm ở nhà thờ Sa-Ðéc cầu nguyện tin Chúa ngày Chúa nhật 4-10-1998. Cảm tạ ơn Chúa.
Còn gia-đình tôi ở Long An, thì anh em, con cháu rất đông. Gia-đình tôi đi Mỹ năm 1992, lúc đó đời sống họ cơ cực lắm! Tôi cầu nguyện cho họ mỗi đêm và xin Chúa ban phước trên đời sống họ. Tôi viết thư cho anh em, con cháu nói cho họ biết Chúa năm 1998. Sau hơn 6 năm trở về thăm nhà, lòng tôi vô cùng xúc động thấy đời sống anh em, con cháu đây là lần đầu tiên gia-đình tôi có được một khởi sắc mới, một ơn lành thuộc thể của Chúa ban cho. Chúa đã giữ gìn và ban sự khôn ngoan cho họ tản đi về miền Mộc Hóa khẫn đất hoang từ sau năm 1975, mặc dù gian nan, vất vả nhưng Chúa ban ơn nên vượt qua được tất cả, ruộng tốt và có nhà cửa ổn định. Thật là cảm tạ ơn Chúa.
Tôi chia xẻ và nói về ơn lành của Chúa ban cho họ, tôi ước ao trong lòng là anh em, con cháu được biết đến Chúa và thờ phượng Ngài. Trong một nhà thờ phượng chung của gia đình, nhưng hiện tại vẫn còn hình thức thờ cúng ông bà (cửu huyền thất tổ). Chuyến về thăm gia-đình năm 1998, tôi chưa làm được điều gì, chỉ duy nhất đặt một thánh giá trên tường, một biểu tượng của gia đình thờ thượng Chúa, về Mỹ tôi tiếp tục cầu nguyện mỗi đêm xin chúa cho tôi có cơ hội về thăm gia-đình một lần nữa và làm được hai việc. Thứ nhất, sắp xếp lại được việc thờ phượng Chúa trong gia-đình đúng nghi thức. Và thứ nhì, chăm sóc đời sống thuộc linh cho anh em, con cháu biết đến Chúa, thờ phượng Chúa trong gia-đình.
Tôi cầu nguyện thật nhiều và đúng hai năm sau (tháng 9/2000) Chúa cho tôi trở lại thăm gia đình lần thứ nhì. Ngày đầu tiên về đến nhà tôi và anh, tôi khiêng ăn cầu nguyện 24 tiếng đồng hồ. (Qua thư từ anh tôi đến nhà thờ Long An cầu nguyện tin Chúa mấy năm nay và đang ở nhà thờ phượng Chúa trong gia đình). tôi mang Kinh thánh, băng cassette hát ngợi khen, tôn vinh Chúa cho gia đình. Tôi giải thích đã thờ phượng Chúa trong gia-đình là đủ tất cả, và cùng anh tôi hiệp ý cầu nguyện xin Chúa ban cho năng quyền để sắp xếp lại việc thờ phượng Chúa trong gia đình đúng nghi thức. Cảm tạ ơn Chúa đã cho anh em tôi làm được điều này trong sự vui mừng.
Sau việc sắp xếp nhà thờ gia-đình, tôi nhóm lại anh em, con cháu để cầu nguyện, tạ ơn Chúa và chia xẻ về ơn lành của Ngài. Ngày Chúa nhật (10-9-2000, các cháu tôi đồng ý cùng tôi vui vẻ đến nhà thờ Long An xưng nhận đức tin và tin nhận Chúa tất cả là 8 người. Thật là cảm tạ ơn Ðức Chúa Trời vì sự ban cho của Ngài không xiết kể.
Gia-đình tôi ở giữa vùng nhiều người chưa biết Chúa, là gia-đình độc nhất và đầu tiên thờ phượng Chúa. Tôi ước ao Chúa sẽ đến thăm viếng những người hàng xóm, láng giềng của gia-đình tôi và làng quê của tôi để họ sẽ biết đến Chúa, đến Tin lành. Xin hội thánh hiệp ý cầu thay cho tôi. A-men