• Ân sủng của Đức Chúa Trời ban cho anh chị em quá đỗi dồi dào. (2 Cô-rinh-tô 9:14)

HỘI ĐỒNG BỒI LINH

ĐÂY LÀ MỘT PHÉP LẠ - Lê thi Kim Liên

Tôi là Lê thi Kim Liên, đến Hoa kỳ theo diện con lai. Trong thời gian đầu đến Mỹ, gặp nhiều khó khăn. Cảm ơn Chúa, cho tôi có dịp biết Chúa qua Hội Thánh Tin Lành Báp Tít Thiên ân, Seattle WA.

Tôi có chồng và hai con. Mặc dù sưc khoẻ yếu, tôi phải đi làm để thêm chi phí cho gia đình. Sau khi đi làm và thay đổi nhiều chỗ. Lần chót, tôi đến xin làm việc tại một công sở cựu quân nhân Hoa Kỳ. Họ đòi tôi phải có quốc tịch, tôi đi thi. Cảm on Chúa cho có kết quả.
Ông giám đốc sở, sau xem lý lịch của tôi, ông kêu lên hỏi, tôi có biết cha tôi là ai không? Tôi nói không biết. Vì khi Cọng sản vào, mẹ tôi sợ và xé hết giấy tờ. Ông kể lại, trước đây khi còn chiến tranh Việt nam, ông là một quân nhân phục vụ tại đây. Có lần, ông suýt chết, chạy vào rừng và được cứu thoát. Khi về Hoa kỳ, ông để lại một đứa con lai. Sau nầy, ông đã qua Việt Nam nhiều lần tìm con nhưng không gặp. Vì tuổi của con ông cùng tuổi với tôi, nên ông nhận tôi làm con nuôi. Tôi bị bịnh tim. Ði làm về thường chóng mặt, mỗi ngày càng nặng hơn. Có khi đang làm việc ở sở tôi bị ngất xỉu. Bác sĩ cho biết tôi bị thiếu máu và hở tim. Nếu không chữa trị chỉ sống từ 3 tháng đến 1 năm.

Vì nhận tôi làm con nuôi, ông giám đốc có sự liên lạc với gia đình tôi và rất thương các con tôi, gia đình ông là những Cơ-đốc nhân tốt. Ông bà và gia đình đã cầu nguyện nhiều và gởi tôi đến bệnh viện quân đội chuyên khoa để chữa trị. Một Bác sĩ người Anh đến chữa bịnh và giải phẩu cho tôi. Van tim tôi được kín hơn trước. Nhưng chưa hoàn toàn. Người ta phải đặt ống, máy và thuốc trong tim tôi. Ðợi một năm sau sẽ chữa trị tiếp.
Về nhà một thời gian, hai vợ chồng tôi có sự cải vả trong gia đình. Tôi tức quá, tim đập mạnh, ống đặt trong tim bị tràn máu ra, thuốc đặt trong tim bị bể. Ðem đến bác sĩ, cho biết tôi chỉ còn 3 tháng để sống. Và khi giải phẩu lai không bảo đảm có qua khỏi không.

Chồng tôi, sau khi tôi nghe tôi nói về bệnh hoạn, thì kêu 2 đứa con tôi lại, qùy xuống cầu nguyện. Khoảng 3 hay 4 ngày sau, anh đi nhà thờ, anh nói cho ông Skip nghe, Ông khuyên tôi đi gặp mục sư. Trước giờ thờ phượng, anh đọc tờ chương trình thấy chữ, “Nothing is impossible to God”. Sau khi mục sư Trang giảng tại Hội Thánh, chồng tôi đến mục sư, cho biết sự việc, ông đã cầu nguyện cho tôi tại văn phòng và hôm sau, Mục sư cũng đến tại nhà tôi, cùng với hai con tôi cầu nguyện nữa. Chồng tôi rất buồn, mỗi ngày anh khóc lóc và cầu nguyện với Chúa. Anh thường nói: “Nothing is impossible to God và please God help me.” Con tôi thấy ảnh khóc hoài chúng nó bảo “ba đừng khóc nữa, ba làm con buồn thêm, hãy để Chúa làm việc đi”.

Cả gia đình cha nuôi của tôi họp lại cầu nguyện, họ muốn tôi sống thêm 3 tháng nữa. Nhưng tôi và chồng tôi thì muốn giải phẩu ngay. Họ đề nghị bắt thăm. Mỗi người ghi một phiếu trên đó ghi “giải phẩu ngay” hay là “đợi 3 tháng”. Cả gia đình cha nuôi tôi có 10 người, chỉ một mình tôi ghi “giải phẩu ngay”. Sau khi lắc, tôi lại bốc trúng thăm nầy. Trước khi giải phẩu, cả gia đình cha nuôi và tôi cầu nguyện nhiều. Bác sĩ giải phẩu 4 giờ. Sau đó đợi thời gian rất lâu, tôi không tỉnh lại. Cha nuôi tôi kêu cả gia đình vào phòng giải phẩu cầu nguyện liên tục trong 2 giờ.

Khi tôi đi giải phẩu, tôi không muốn anh Lân, chồng tôi ở nhà, muốn anh vẫn đi làm và nhớ mang theo cái cell phone đi theo. Nếu nó reo có nghĩa là đến đem xác tôi về. Anh kể lại, ngày đó anh đi làm, anh cứ ám ảnh về chuyện đám tang. Mỗi lần nó hiện lên trong tư tưởng anh thì anh hát lê Ha-lê-lu-gia và xua đuổi nó ra khỏi tâm trí. Ngày đó anh hát Ha-lê-lu-gia 4 hay 5 chục lần. Thấy hết giờ làm việc nhưng không nghe điện thoại cầm tay reo. Anh về nhà, anh nói với 2 con tôi: nếu phone có reo đừng cầm lên. Một khoảng lâu thì cái phone nó reo, con tôi cầm lên và nói, người ta muốn nói chuyện với ba, tôi nói “oh no”. Một ông Mỹ nói với tôi rằng ông là người làm việc của bố nuôi vợ tôi, ông bố nuôi sai ông kêu và cho biết rằng là vợ anh đã giải phẩu xong rồi nhưng chưa thấy mở mắt, ông nói tôi nên cầu nguyện cho vợ tôi.
Tôi liền kêu 2 đứa con tôi quỳ xuống cầu nguyện cho vợ tôi và mẹ chúng. Oh Lord Jesus help my family và cho tôi tuyên bố Lê Thị Kim Liên hãy mở mắt ra và về nhà.

Ðến lúc bên tai tôi nghe tiếng rì rào cầu nguyện. Tôi mở mắt ra, Bác sĩ cho biết tôi đã tỉnh lại. Tim tôi đập bình thường. Cha nuôi tôi và cả gia đình ông vui mừng cảm động muốn khóc. Họ tiếp tục ra ngoài cầu nguyện cho tôi đến 11 giờ đêm. Bác sĩ tiếp tục chăm sóc tôi và tôi được phục hồi nhanh chóng. Nay tôi đã đi làm trở lại.Tôi cảm ơn Chúa, và biết rằng đây là một phép lạ. Chúa đã đưa đẩy để tôi có được một người cha nuôi, thương yêu tôi hơn cha ruột, Chúa đã dùng ông để tôi có phương tiện chữa bịnh nan y tốn kém, và ông yên ủi tôi thật nhiều. Tình yêu Chúa thật bao la, Ngài đã làm một việc lớn lao và khó trên cuộc đời tôi.
Anh Lân, chồng tôi, các con tôi và riêng tôi xin dâng lên Chúa lời cảm ơn Ngài.

LÊ THỊ KIM LIÊN
Oct. 2002
(Chi Lê Bích Lân)